MƯỜI CHẶNG

Nói chuyện với bố mẹ

Bạn mở miệng ra một câu, năm phút sau cả nhà đang to tiếng, và chuyện ban đầu thì chẳng ai nhớ nữa. Cuốn này không bảo bạn phải nghe lời. Nó chỉ đưa bạn xem cái luật chơi mà chưa ai nói cho hai bên biết.

hai người thương nhau nhất nhà mà nói chuyện là cãi
CHẶNG 1

Bạn đã nghe đoạn này rồi

Mình chép lại một trận cãi. Bạn đọc thử xem có quen không.

MẸCon làm bài chưa?
CONLát nữa con làm.
MẸLúc nào cũng lát nữa! Hôm qua cũng lát nữa.
CONCon vừa về mà, cho con nghỉ tí đã.
MẸNghỉ cái gì mà nghỉ, ngồi ôm cái điện thoại từ nãy!
CONMẹ chả hiểu gì cả.
MẸÀ, giờ con lớn rồi, con giỏi rồi, mẹ nói không nghe nữa.
CONThôi kệ con đi!
cửa phòng đóng · hai bên cùng bực · bài tập vẫn nằm nguyên đó

Nếu bạn thấy quen thì mình nói luôn cho nhẹ người: đoạn này gần như nhà nào cũng có. Đổi tên, đổi món đồ, đổi giờ — nội dung y hệt.

Và cái lạ nhất là nó lặp lại. Không phải một lần. Tuần nào cũng vài lần, năm này qua năm khác, với đúng từng câu như cũ. Hai người thuộc lòng lời thoại của nhau mà vẫn diễn lại từ đầu.

“Con làm bài chưa?” “Lát nữa con làm.” “Mẹ chả hiểu gì cả.” “Lúc nào cũng lát nữa!” một vòng mất chừng năm tới mười lăm phút rồi quay lại ô số một
Không ai thắng vòng này cả. Nó chỉ chạy hết một vòng rồi chờ hôm sau chạy tiếp.

Mình viết cuốn này không phải để bênh bố mẹ bạn. Cũng không phải để bảo bạn ngoan hơn. Câu “con phải nghe lời” thì bạn nghe đủ rồi, và nó chưa bao giờ làm bạn bớt ức.

Mình viết vì một chuyện khác: cái vòng ở trên có cấu tạo. Nó không phải ngẫu nhiên, không phải tại ai xấu tính. Nó chạy theo một cái luật. Và khi bạn nhìn ra cái luật đó, bạn có thể tháo nó ra — một mình bạn cũng tháo được, không cần chờ bố mẹ đổi.

Nói trước một câu cho công bằng

Trong cuốn này, đôi lúc mình sẽ nói bố mẹ bạn cũng có phần đúng. Không phải vì mình đứng về phía người lớn. Mà vì nếu mình chỉ khen bạn và chê họ, bạn đọc xong sẽ thấy sướng đúng năm phút, rồi tối nay cãi tiếp.

Mình muốn bạn có thứ dùng được, không phải thứ nghe cho sướng.

CHẶNG 2

Hai người, hai cuộc cãi khác nhau

Đây là lý do lớn nhất khiến cãi mãi không xong: hai bên đang cãi về hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Quay lại đoạn hội thoại ở chặng 1. Mình hỏi bạn một câu: trận đó đang cãi về cái gì?

Nếu hỏi mẹ, mẹ sẽ trả lời: “về việc nó chưa làm bài.”

Nếu hỏi bạn, bạn sẽ trả lời: “về việc mẹ chẳng bao giờ tin con.”

Hai câu trả lời khác nhau hoàn toàn. Nghĩa là đây không phải một trận cãi — đây là hai trận cãi chạy song song, cùng lúc, trong cùng một căn phòng.

BỐ MẸ ĐANG NÓI VỀ cái bài tập chưa làm CON ĐANG NGHE THÀNH “mẹ không tin mình” cùng một phòng, cùng một lúc, hai cuộc cãi khác nhau
Cãi thắng ở cuộc bên trái cũng không làm cuộc bên phải kết thúc. Nên nó không bao giờ xong.

Và vì mỗi bên chỉ nghe được cuộc cãi của mình, hai bên đều thấy đối phương vô lý một cách khó tin.

Mẹ nghĩ: “Mình chỉ hỏi có một câu, sao nó phản ứng dữ vậy?”

Bạn nghĩ: “Mình chỉ xin nghỉ một tí, sao mẹ làm to chuyện thế?”

Cả hai đều đúng — trong cuộc cãi của mình. Cả hai đều thấy người kia sai — vì đang chấm bài của người kia bằng đề thi của mình.

Ồ, HOÁ RA

Bạn để ý sẽ thấy: trận cãi thường chỉ to lên sau câu thứ ba. Hai câu đầu còn về bài tập. Từ câu thứ ba trở đi, nó chuyển sang một đề tài khác hẳn — ai đúng, ai tôn trọng ai, ai lúc nào cũng thế.

Nghĩa là cái chuyện ban đầu chỉ là chỗ để bắt đầu. Đến giữa trận thì không ai còn cãi về bài tập nữa, nhưng cũng không ai chịu thừa nhận điều đó.

Cãi nhau lâu không phải vì
chuyện đó quá khó.
Mà vì hai bên đang giải
hai bài toán khác nhau.
CHẶNG 3

Đằng sau câu quát thường không phải cơn giận

Chặng này hơi khó tin. Bạn cứ đọc chậm rồi tự kiểm tra bằng nhà mình.

Khi bố mẹ quát, mặt bạn thấy là mặt giận. Giọng bạn nghe là giọng giận. Nên bạn kết luận rất hợp lý: họ đang giận mình.

Nhưng thử để ý kỹ hơn một chút. Bố mẹ quát to nhất ở những chuyện nào?

Có thấy điểm chung không? Toàn là những chỗ họ sợ. Sợ bạn khổ sau này, sợ bạn gặp chuyện ngoài đường, sợ bạn hỏng mắt, sợ bạn đi sai hướng.

Bố mẹ hiếm khi quát vì một cái cốc vỡ. Cốc vỡ thì tiếc, nhưng không sợ. Còn mấy chuyện trên kia thì sợ — và nỗi sợ ra khỏi miệng người lớn gần như luôn ra dưới dạng một câu quát.

CÂU BAY RA “Sao giờ này chưa làm bài?!” CÁI KHÔNG AI NÓI RA “Mẹ sợ sau này con vất vả.” “Mẹ không biết dạy con kiểu nào nữa.” “Mẹ sợ con giống mẹ ngày xưa.” “Mẹ sợ con không cần mẹ nữa.”
Phần trên mặt nước to bằng một câu. Phần dưới thì to hơn nhiều, và bố mẹ hầu như không bao giờ nói ra.

Vì sao họ không nói thẳng ra? Vì nói thẳng nỗi sợ nghe rất yếu. Thử tưởng tượng mẹ bạn nói: “Mẹ đang sợ. Mẹ không biết mẹ làm đúng hay sai.”

Phần lớn người lớn không nói được câu đó với con mình. Họ được dạy rằng bố mẹ thì phải chắc chắn, phải biết đường. Nên nỗi sợ đi vòng, và ra ngoài thành câu quát.

Ồ, HOÁ RA

Có một cách kiểm tra khá hay: âm lượng của bố mẹ không đo mức bạn sai — nó đo mức họ sợ.

Đó là lý do một hôm bạn quên mang áo mưa thì bị mắng ầm lên, còn hôm khác làm vỡ cái bát thì chỉ bị nhắc một câu. Vỡ bát thì tốn tiền. Đi mưa thì có thể ốm. Cái nào làm họ sợ hơn thì cái đó to tiếng hơn.

Biết chuyện này không làm bạn hết ức. Bị quát thì vẫn khó chịu, dù đằng sau nó là gì đi nữa. Mình không định bảo bạn phải thấy dễ chịu.

Nhưng nó đổi một thứ: khi bạn nghe được cái tầng dưới, bạn bớt thấy mình bị tấn công. Và người không thấy mình bị tấn công thì không cần phản công. Đó là chỗ vòng lặp bắt đầu hở ra.

CHẶNG 4

Cái bạn muốn nói, và cái bay ra khỏi miệng

Công bằng thì phải soi cả phía bên này. Phía bạn cũng có một tầng chìm y hệt.

Lúc bạn nói “kệ con”, bạn có thật sự muốn mẹ kệ bạn không?

Gần như chắc chắn là không. Nếu mẹ nghe lời mà kệ bạn thật, kệ hẳn một tuần, không hỏi han gì — bạn sẽ thấy tệ hơn nhiều.

Vậy cái bạn thật sự muốn nói là gì? Thường là một trong hai câu này:

CÂU THỨ NHẤT “Con muốn bố mẹ tin là con làm được, kể cả khi con làm chậm hơn bố mẹ mong.”
CÂU THỨ HAI “Con muốn được tự quyết vài chuyện của con, kể cả khi con quyết sai.”

Hai câu đó chính đáng. Không hư, không hỗn, không có gì phải xin lỗi. Ở tuổi bạn, muốn được tin và muốn được tự quyết là chuyện đúng lịch trình — đó là việc mà mọi người ở tuổi này đều phải làm.

Vấn đề nằm ở đoạn đường từ trong đầu ra tới miệng.

TRONG ĐẦU CON “Con muốn được tin.” ĐI QUA cơn bực + mệt + sợ bị mắng thêm CÂU BAY RA “Kệ con!” …rồi đóng cửa cùng một ý, nhưng ra tới miệng thì thành câu khác hẳn và bố mẹ chỉ nghe được cái ô cuối cùng
Bố mẹ không đọc được ô thứ nhất. Họ chỉ có ô thứ ba để phán đoán — nên họ phán đoán sai.

Đây là chỗ bất công thật sự, và mình không định giấu: bạn phải dịch câu của mình, còn bố mẹ thì thường không dịch câu của họ. Nghe chẳng công bằng chút nào.

Nhưng có một lý do rất thực tế để bạn làm việc đó trước: bạn không điều khiển được việc bố mẹ có đổi hay không. Bạn chỉ điều khiển được câu của mình. Và trong một vòng lặp, chỉ cần một bên đổi câu thì cả vòng đã chạy khác đi rồi.

Không phải là nhịn

Dịch lại câu nói không có nghĩa là bỏ ý muốn của mình đi. Ý muốn giữ nguyên. Chỉ đổi cách gói.

“Kệ con” và “Con muốn tự quyết chuyện này” muốn cùng một thứ. Nhưng câu thứ nhất chắc chắn không được, còn câu thứ hai thì có cửa.

CHẶNG 5

Ba câu làm trận cãi to lên ngay lập tức

Có mấy câu giống như đổ xăng. Nói ra là trận cãi nhân đôi trong ba giây.

  1. “Lúc nào cũng…”

    “Bố mẹ lúc nào cũng mắng con.” · “Lúc nào cũng bênh em.”

    Chuyện đang cãi là một lần. Chữ “lúc nào cũng” biến nó thành một bản án cho tất cả các lần.

    Và bố mẹ lập tức không cãi về hôm nay nữa — họ phải cãi để bảo vệ toàn bộ mười mấy năm làm bố mẹ. Bạn vừa mở rộng chiến trường từ một buổi tối thành cả một đời người.

  2. “Bố mẹ chả hiểu gì cả.”

    Câu này nghe như một lời than. Nhưng người nghe nhận được là: “nói nữa cũng vô ích.”

    Bạn vừa đóng cửa và vẫn đứng trong phòng. Bố mẹ chỉ còn hai lựa chọn: quát to hơn cho lọt qua cửa, hoặc bỏ đi. Cả hai đều không phải cái bạn muốn.

  3. “Kệ con.”

    Đây là câu đắt nhất. Với bố mẹ, nó không có nghĩa là “con muốn yên tĩnh”. Nó dịch ra thành “con không cần bố mẹ nữa” — đúng cái nỗi sợ ở chặng 3.

    Nói câu này là bạn vô tình bấm trúng nút to nhất. Nên phản ứng bao giờ cũng dữ hơn bạn tưởng.

Mà công bằng thì phía bên kia cũng có bộ ba của họ: “Con thì biết cái gì”, “Ngày xưa bố mẹ khổ hơn nhiều”, “Nhà này bố mẹ nói là phải nghe”. Mấy câu đó cũng đổ xăng y hệt, và cũng làm hỏng chuyện y hệt.

Điểm chung của cả sáu câu: chúng không nói về chuyện đang xảy ra nữa. Chúng nói về người kia là loại người gì. Và không ai ngồi yên nghe người khác định nghĩa mình cả.

Máy dịch câu cãi

Bấm nút, máy sẽ lôi ra một câu hay được nói lúc cãi nhau, dịch xem nó thật sự nghĩa là gì, và đưa một câu thay thế nói được cùng ý mà không nổ.

Bấm nút bên dưới. Câu nào cũng có bản dịch của nó.

Ồ, HOÁ RA

Có một quy tắc gọn đến khó tin, dùng được cho cả hai phía: nói về việc, đừng nói về người.

“Hôm nay con chưa làm bài” là một việc — bàn được, sửa được. “Con lười” là một người — không bàn được, chỉ cãi được. Đổi đúng chỗ đó thôi, trận cãi đã ngắn đi một nửa.

CHẶNG 6

Ai dừng trước, người đó đang cầm lái

Nghe như câu khuyên nhường nhịn. Không phải. Đây là kỹ thuật, và nó có lý do vật lý hẳn hoi.

Lúc đang cãi to, trong người bạn có một mớ chất khiến tim đập nhanh, mặt nóng, tay run. Cái mớ đó rất có ích nếu bạn đang gặp chó dữ. Nhưng lúc đang cãi nhau thì nó làm đúng một việc: tắt bớt phần đầu biết suy nghĩ.

Đó là lý do vì sao lúc cãi nhau bạn nói những câu mà mười phút sau bạn không hiểu nổi sao mình nói được. Không phải bạn xấu tính. Lúc đó phần não nghĩ được đang bị chiếm sóng.

Và nó cần chừng mười tới hai mươi phút để nguội lại. Không nhanh hơn được. Cãi tiếp trong lúc chưa nguội thì chỉ có leo dốc.

độ nóng “cho con 10 phút” không ai dừng trận cãi tự nguội thời gian trong một trận cãi
Hai đường bắt đầu giống hệt nhau. Khác nhau đúng ở một câu nói ở phút thứ ba.

Nên câu này là công cụ mạnh nhất trong cả cuốn sách:

“Con đang bực quá.
Mười phút nữa con nói lại
được không ạ?”

Câu đó khác hẳn với bỏ đi hay đóng cửa. Nó có ba thứ mà việc bỏ đi không có:

  1. Nó nói thật trạng thái của bạn

    Không đổ lỗi cho ai. Chỉ báo cáo: con đang bực. Không ai cãi lại được một câu báo cáo.

  2. Nó có hẹn quay lại

    Chữ “mười phút nữa” là thứ giữ cho câu này không bị nghe thành “kệ con”. Bạn không trốn — bạn hoãn.

  3. Nó cho bố mẹ một chỗ đứng

    Chữ “được không ạ” trả quyền quyết định về cho họ. Nghe thì nhỏ, nhưng đó là thứ làm người lớn hạ giọng nhanh nhất.

Phần quan trọng mà đa số bỏ quên

Bạn phải quay lại thật. Mười phút sau, tự bạn ra, tự bạn mở lời trước.

Lần đầu bố mẹ sẽ chưa quen và có thể không cho bạn mười phút đó. Nhưng nếu bạn quay lại đúng hẹn được ba lần, câu này sẽ thành một cái luật ngầm trong nhà — và từ đó bạn dùng được mãi.

Ồ, HOÁ RA

Trong một trận cãi, người dừng trước không phải người thua. Người dừng trước là người duy nhất trong phòng còn suy nghĩ được — nghĩa là người duy nhất còn đang chọn, thay vì bị cơn nóng chọn hộ.

Người kia lúc đó đang bị kéo đi. Bạn thì đang lái. Chỉ là không ai vỗ tay cho việc đó cả.

CHẶNG 7

Nói lúc không cãi nhau

Đây là chặng mà mình muốn bạn nhớ nhất, nếu chỉ được nhớ một chặng.

Gần như tất cả những chuyện quan trọng giữa bạn và bố mẹ — xin đi chơi, xin dùng điện thoại, xin được tự quyết chuyện học — đều bị đem ra bàn vào đúng lúc tệ nhất có thể: giữa trận cãi.

Giữa trận cãi thì mọi câu nói đều bị nghe qua một cái tai đang thủ thế. Cùng một lời đề nghị, nói lúc đang cãi thì thành đòi hỏi; nói lúc bình thường thì thành lời đề nghị.

cùng một câu · ba thời điểm · ba kết quả lúc bình thường GIỮA TRẬN CÃI sau khi nguội nghe được nói gì cũng hỏng nghe được chọn đúng lúc ăn đứt chọn đúng lời
Vạch đỏ ở giữa là khoảng mà bạn nói gì cũng thành thua. Hai bên xanh thì rộng hơn nhiều, mà lại hay bị bỏ trống.

Vậy lúc nào là lúc tốt? Mấy lúc này, nhà nào cũng có:

Điểm chung: không ai đang phải tự vệ. Và hầu hết mấy lúc đó, bố mẹ đang ở cạnh bạn nhưng không phải nhìn thẳng vào mặt bạn — trên xe, trước bồn rửa bát. Chuyện khó nói ra dễ hơn nhiều khi hai người cùng nhìn về một hướng.

Còn một câu mở đầu rất được việc, mà ít bạn dùng:

“Bố mẹ ơi, lúc nào rảnh
con muốn nói một chuyện,
không có gì nghiêm trọng đâu ạ.”

Câu này làm hai việc cùng lúc. Nó xin một cuộc hẹn — nghĩa là lúc nói chuyện thật, bố mẹ đã sẵn sàng nghe chứ không bị bất ngờ. Và cái vế sau, “không có gì nghiêm trọng đâu”, tắt sẵn cái chuông báo động trong đầu họ, cái chuông mà chặng 3 đã nói.

Một mẹo nhỏ nhưng hiệu quả lạ

Nếu nói trực tiếp khó quá, viết ra giấy rồi để trên bàn hoặc nhắn tin.

Chữ viết có một lợi thế mà lời nói không có: nó không bị ngắt giữa chừng, và người đọc có thời gian nguội trước khi trả lời. Nhiều bạn nói mãi không xong một chuyện, viết ra nửa trang giấy thì xong.

CHẶNG 8

Công thức ba câu để xin một việc

Khác nhau giữa đòi và xin không nằm ở chỗ ai to tiếng hơn. Nó nằm ở thứ tự ba câu.

Cách phần lớn mọi người xin một việc gì đó là nói thẳng cái mình muốn: “Cho con đi chơi với các bạn chủ nhật này.” Rồi bố mẹ nói không. Rồi cãi.

Có một thứ tự khác, và nó ăn đứt cách trên. Ba câu, đúng thứ tự này:

  1. “Con hiểu là bố mẹ đang lo…”

    Bạn nói ra nỗi lo của họ trước khi họ kịp nói. Đây là câu mạnh nhất trong ba câu, vì nó lấy mất lý do để họ phải phòng thủ.

    Muốn đoán đúng nỗi lo thì quay lại chặng 3: an toàn, việc học, hoặc sợ mất kiểm soát. Gần như luôn là một trong ba.

  2. “Con muốn…”

    Nói cái bạn muốn, gọn và thật. Không vòng vo, không kể lể, không so sánh với đứa bạn nào cả — “nhà nó cho đi mà” là câu làm hỏng mọi thứ.

  3. “Con đề nghị thế này…”

    Đây là chỗ 90% các bạn bỏ qua, và cũng là chỗ quyết định. Bạn đưa ra một cách cụ thể để nỗi lo ở câu 1 không xảy ra.

    Có câu này thì bạn không còn là người đi xin nữa. Bạn là người mang tới một giải pháp — và người lớn rất khó nói không với một giải pháp.

Thử với chuyện xin đi chơi

KIỂU HAY DÙNG “Chủ nhật cho con đi chơi với các bạn.”

— “Không, ở nhà học.”
— “Sao lúc nào cũng không!”
KIỂU BA CÂU “Con biết bố mẹ lo con đi xa không an toàn. Con muốn chủ nhật đi với ba bạn cùng lớp. Con đề nghị: đi từ 2 giờ tới 5 giờ, con nhắn tin lúc tới và lúc về, và sáng chủ nhật con làm xong bài trước.”

Thử với chuyện xin dùng điện thoại

KIỂU HAY DÙNG “Cho con mượn điện thoại tí.”

— “Suốt ngày điện thoại!”
— “Con có làm gì đâu!”
KIỂU BA CÂU “Con biết bố mẹ sợ con dùng nhiều rồi hỏng mắt với sao nhãng học. Con muốn mỗi tối được dùng một lúc. Con đề nghị: 30 phút sau khi làm xong bài, hết giờ con tự để máy ra bàn ăn. Bố mẹ thử con một tuần xem sao ạ.”
Ồ, HOÁ RA

Chữ “thử một tuần xem sao” là mấy chữ có sức nặng nhất bạn có thể dùng với bố mẹ.

Vì nỗi sợ lớn nhất của họ khi nói “được” là sợ nói xong thì không rút lại được nữa. Chữ “thử một tuần” biến một quyết định đáng sợ thành một việc nhỏ có thể dừng bất cứ lúc nào. Người ta nói “được” với việc nhỏ dễ hơn rất nhiều.

Và nếu vẫn bị từ chối? Có, sẽ có lúc như vậy. Lúc đó còn đúng một câu đáng nói:

“Vâng ạ. Bố mẹ nói con biết con cần làm được gì thì lần sau bố mẹ yên tâm cho con đi được không ạ?”

Câu đó biến một lần bị từ chối thành một cái điều kiện rõ ràng. Lần sau bạn không phải xin lại từ đầu — bạn quay lại với bằng chứng.

CHẶNG 9

Họ cũng đang tập, và không ai chấm điểm cho họ

Chặng này không phải để bắt bạn thông cảm. Chỉ là một thông tin mà ít bạn được biết.

Bạn năm nay bao nhiêu tuổi? Mười một, mười hai, mười bốn?

Đây là chuyện hơi buồn cười: bố mẹ bạn cũng mới làm bố mẹ của một đứa đúng tuổi đó lần đầu tiên.

Họ có kinh nghiệm với bạn hồi bạn năm tuổi. Hồi đó dễ hơn nhiều — bạn hỏi gì họ cũng biết, bạn đi đâu cũng có họ đi cùng. Rồi bạn lớn lên, đổi rất nhanh, và toàn bộ kinh nghiệm cũ của họ hết dùng được.

Bạn đang học cách làm một người mười ba tuổi. Họ đang học cách làm bố mẹ của một người mười ba tuổi. Cả hai đều đang tập, cùng lúc, trên cùng một người. Va nhau là chuyện đương nhiên.

Ồ, HOÁ RA

Ở trường, khi bạn làm sai một bài, có người chấm và chỉ ra chỗ sai. Làm bố mẹ thì không có ai chấm cả. Không có điểm, không có lời giải, không có ai nói cho họ biết hôm nay họ vừa làm hỏng chỗ nào.

Nên rất nhiều bố mẹ cứ làm sai đúng một kiểu suốt nhiều năm — không phải vì họ cố chấp, mà vì chưa từng có ai nói cho họ nghe. Đôi khi người duy nhất nói được lại chính là bạn.

Có một chuyện nữa, hơi khó tin nhưng đúng: rất nhiều bố mẹ đang lặp lại đúng cái cách mà ông bà đối xử với họ ngày xưa — kể cả những cách họ từng ghét cay ghét đắng hồi bé.

Không phải vì họ muốn thế. Chỉ là lúc đang bực, người ta bật ra đúng cái câu mình nghe nhiều nhất hồi nhỏ. Nếu bạn từng nghe mẹ nói một câu rồi tự dừng lại, hơi ngượng — thì bạn vừa nhìn thấy chuyện đó xảy ra.

Việc này không có nghĩa là bạn phải chịu đựng

Hiểu vì sao ai đó làm một việc không đồng nghĩa với việc đó là đúng. Nếu bố mẹ nói câu làm bạn đau, câu đó vẫn làm bạn đau, và bạn hoàn toàn có quyền nói ra điều đó lúc cả hai đã nguội.

Và nếu ở nhà có chuyện vượt quá cãi vã bình thường — bị đánh đau, bị doạ, bị làm cho sợ thường xuyên — thì đó không còn là chuyện của cuốn sách này nữa. Chuyện đó bạn cần kể cho một người lớn khác mà bạn tin: thầy cô, ông bà, cô chú. Nói ra không phải là mách, cũng không phải là phản bội ai cả.

Hai người mới toanh
trong cùng một ngôi nhà,
cùng học một thứ chưa ai dạy.
CHẶNG 10

Chuẩn bị cho một cuộc nói chuyện thật

Chặng cuối. Từ đây bạn không đọc nữa — bạn viết.

Chín chặng vừa rồi chỉ có giá trị nếu bạn dùng thật một lần. Nên bây giờ mình với bạn soạn trước một cuộc nói chuyện. Chọn một chuyện thôi, chuyện bạn đang muốn nhất.

Ba ô dưới đây đúng là ba câu ở chặng 8. Bạn điền vào, máy sẽ ghép lại thành một đoạn hoàn chỉnh để bạn đọc thử trước khi nói thật.

Soạn trước rồi hãy nói

Chữ chỉ nằm trên máy của bạn, không gửi đi đâu cả. Đóng trang rồi mở lại vẫn còn.

Điền cả ba ô rồi bấm nút. Đoạn ghép ra bạn đọc to lên một lần, nghe sẽ khác hẳn lúc đọc thầm.

Trước khi nói, kiểm lại bốn thứ

  1. Chọn lúc

    Không phải giữa trận cãi, không phải lúc bố mẹ vừa đi làm về mệt. Xem lại chặng 7.

  2. Xin hẹn trước

    “Bố mẹ ơi, lúc nào rảnh con muốn nói một chuyện, không có gì nghiêm trọng đâu ạ.”

  3. Nói câu số 1 trước

    Câu về nỗi lo của bố mẹ. Nói câu đó trước là bạn đã đi được nửa đường rồi.

  4. Chuẩn bị sẵn cho khả năng bị từ chối

    Nếu bị từ chối mà bạn vẫn giữ được bình tĩnh, bạn vừa chứng minh đúng cái điều bạn đang muốn chứng minh: rằng bạn đủ lớn để được tin. Và lần sau sẽ dễ hơn lần này.

Lần đầu làm sẽ hơi ngượng, giọng có thể run một chút. Bình thường thôi. Cứ đọc thuộc đoạn của bạn hai ba lần rồi nói.

Và nếu lần đầu chưa được như bạn mong — vẫn hơn hẳn một trận cãi. Vì lần này bạn đã nói ra được điều bạn thật sự muốn nói, thay vì nói “kệ con” rồi đóng cửa.