Bạn ngồi vào bàn lúc 7 giờ, đứng lên lúc 10 giờ. Ba tiếng. Nhưng nếu đếm thật thì phần học thật sự chỉ chừng hai mươi phút.
Thử quay phim một buổi tối học bài của mình mà xem.
Bạn sẽ thấy: học được mười phút thì lấy điện thoại xem giờ. Xem giờ xong thì thấy tin nhắn. Trả lời tin nhắn xong thì lướt một tí. Quay lại vở, đọc lại đoạn nãy vì quên mất đang ở đâu. Được năm phút thì khát nước…
Đầu người không giữ được tập trung lâu. Không phải riêng bạn — người lớn cũng vậy, phi công cũng vậy.
Nên cố ngồi lì ba tiếng là đang đánh nhau với chính cấu tạo của mình. Cách khôn hơn là chia nhỏ ra và nghỉ trước khi kiệt, chứ không phải nghỉ sau khi đã rã rời.
Đơn giản đến mức đọc xong là dùng được luôn.
Một việc thôi: “làm bài 3 với bài 4”, không phải “học bài”. Nhớ chuyện chia nhỏ ở cuốn “Từng bước một” chứ?
Úp màn hình xuống, để sang phòng khác thì càng tốt. Đây là luật khó nhất và cũng là luật quyết định.
Chợt nhớ phải nhắn cho bạn? Ghi một dòng vào mẩu giấy bên cạnh, rồi quay lại bài. Hết 25 phút mới xử lý.
Cách này nghe vặt vãnh nhưng nó cứu bạn khỏi 90% số lần bị kéo ra ngoài.
Đứng dậy thật. Đi lại, uống nước, nhìn ra xa. Bốn hiệp như vậy thì nghỉ dài 20 phút.
Không có gì thần thánh ở con số 25. Nó chỉ đủ dài để làm được việc, và đủ ngắn để bạn không sợ khi bắt đầu.
Đó mới là điểm chính: “học 25 phút” nghe dễ chịu hơn “học cả tối” rất nhiều — nên bạn chịu ngồi xuống.
Không cần tải app. Mở trang này ra là chạy được.
Chọn một việc, bấm bắt đầu, rồi úp điện thoại xuống.
Bốn quả cà chua là một buổi tối tử tế. Bắt đầu nhé?
Chỗ này gần như ai mới dùng cũng làm sai.
Chuông kêu, bạn nghỉ. Và việc đầu tiên bạn làm là… mở điện thoại lướt năm phút.
Năm phút đó không phải nghỉ. Cái đầu bạn vừa chuyển từ làm việc này sang nuốt một trăm mẩu thông tin mới — nó còn mệt hơn lúc đang học.
Lúc bạn nhìn ra xa và không nghĩ gì, đầu bạn không hề rảnh — nó đang lặng lẽ sắp xếp lại những gì bạn vừa học.
Đó là lý do nhiều khi đang tắm hoặc đang đi bộ thì tự dưng nghĩ ra cách giải bài. Nghỉ là một phần của việc học, không phải phần thưởng sau khi học.
Nên năm phút nghỉ ấy, cứ để nó nhàm chán. Nhàm chán mới đúng.
Hoàn toàn bình thường. Hạ xuống đi, không ai chấm điểm.
Hôm nào mệt, hôm nào môn khó, hay đơn giản là hôm nay bạn không tập trung nổi — đặt 10 phút. Hoặc 5.
Nhớ luật hai phút ở cuốn “Từng bước một”: cửa ải khó nhất là lúc ngồi xuống. Vượt được cửa ải rồi thì thường bạn sẽ làm tiếp.
Mẹ gọi, em vào phòng, chuông cửa reo. Không sao — quay lại thì bắt đầu lại hiệp đó. Đừng cố cộng dồn, rối lắm.
Đây là trường hợp duy nhất được phá luật: cứ làm tiếp cho hết mạch. Nhưng hết mạch rồi thì nghỉ bù, đừng bỏ luôn buổi nghỉ.
Hai hiệp thật đã hơn hẳn ba tiếng lơ đãng. Bốn hiệp là một buổi tối rất tốt. Đừng đặt mục tiêu tám hiệp — đặt xong không làm nổi thì lại thấy mình tệ, mà chẳng để làm gì.
Hiệp 1: đọc bài mới một lần, vẽ bản đồ tư duy (bài 3).
Hiệp 2: gấp sách, tự nhớ lại và bổ sung bằng bút màu khác (bài 2).
Năm phút đầu hiệp 3: ôn nhanh bài của hôm qua (bài 4).
Hai hiệp rưỡi. Xong buổi tối, và bạn thật sự nhớ bài.