MƯỜI CHẶNG

Giọng nói trong đầu

Có một đứa ngồi trong đầu bạn, bình luận cả ngày. Nó nói bạn dốt, nói ai cũng ghét bạn, nói bạn vừa làm hỏng hết rồi. Cuốn này viết về nó — và về việc bạn có quyền không tin nó.

“mình dốt thật” “ai cũng ghét mình” “mình làm hỏng hết rồi”
CHẶNG 1

Có một đứa nữa sống trong đầu bạn

Bạn chưa bao giờ mời nó vào. Nhưng nó ở đó, và nó nói rất nhiều.

Mình tả thử vài lúc, xem có đúng không nhé.

Cô gọi bạn lên bảng. Bạn còn chưa đứng dậy khỏi ghế, mà trong đầu đã có câu: “chết rồi, kiểu gì cũng làm sai, cả lớp sắp cười mình.”

Bạn nhắn tin cho đứa bạn, ba tiếng rồi chưa thấy trả lời. Cái đầu bạn không nghĩ “chắc nó bận”. Nó nghĩ ngay: “nó giận mình. Chắc hôm qua mình nói câu gì đó ngu ngu. Hoặc là nó chán mình rồi.”

Bạn làm sai một câu trong bài kiểm tra. Không phải cả bài — một câu. Mà tối đó nằm mãi không ngủ được, trong đầu cứ chạy đi chạy lại: “mình dốt thật. Sao ai cũng làm được mà mình thì không.”

bị gọi lên bảng “kiểu gì cũng sai” “cả lớp sắp cười” ... chưa thấy trả lời “nó giận mình” “nó chán mình rồi” sai đúng một câu “mình dốt thật” “ai cũng hơn mình” chưa có gì xảy ra cả — mà nó đã kết luận xong rồi
Để ý cái tốc độ: nó không cần chờ sự thật. Nó chốt trước, rồi bạn tin theo.

Nếu mấy câu trên nghe quen — thì đây là điều đầu tiên mình muốn bạn biết: bạn không kỳ quặc, và bạn không phải đứa duy nhất.

Hầu như ai cũng có cái giọng đó. Người lớn cũng có. Đứa học giỏi nhất lớp bạn cũng có. Chỉ là không ai nói ra, nên đứa nào cũng tưởng chỉ mình mình bị.

Điều thứ hai, và điều này quan trọng hơn: giọng nói đó nói rất nhiều thứ sai. Nó nói với giọng chắc nịch, nghe như sự thật, nhưng phần lớn những gì nó nói thì không đúng.

Cuốn này không bảo bạn “hãy suy nghĩ tích cực lên”. Mình biết câu đó vô dụng — ai nói câu đó với bạn thì bạn cũng gật đầu cho xong, chứ trong đầu chẳng đổi gì cả.

Cuốn này làm việc khác: chỉ cho bạn cách nhận ra lúc nào nó đang nói dối, và cách bắt nó chứng minh. Nghe kỹ thuật hơn, nhưng nó hoạt động thật.

CHẶNG 2

Nó không phải kẻ thù của bạn

Chỗ này hơi bất ngờ: cái giọng đó vốn sinh ra để bảo vệ bạn.

Rất lâu trước đây, tổ tiên của chúng ta sống trong rừng. Ai mà hay lo, hay tưởng tượng ra chuyện xấu, hay nghe tiếng sột soạt là nghĩ ngay “có con gì đó” — thì sống sót.

Còn ai thoải mái, ai nghĩ “chắc là gió thôi” — thì có hôm đúng là gió thật, nhưng có hôm không phải gió.

Nên cái đầu bạn bây giờ được thừa hưởng một bộ phận rất chăm chỉ: bộ phận chuyên đi tìm nguy hiểm. Nó thà báo động nhầm mười lần còn hơn bỏ sót một lần.

nồi cá kho CHUÔNG BÁO CHÁY nó không hỏng. nó chỉ đang làm việc quá tay — kêu inh ỏi trong khi nhà không cháy.
Không ai gỡ chuông báo cháy khỏi trần nhà chỉ vì nó kêu nhầm một lần. Nhưng cũng không ai chạy ra khỏi nhà mỗi lần nó kêu.

Cái giọng trong đầu bạn đúng là cái chuông đó. Nó không ghét bạn. Nó đang cố giữ cho bạn an toàn — chỉ là nó không phân biệt được đâu là cháy nhà thật, đâu là khói nồi cá kho.

Với nó, đứng trước lớp cũng nguy hiểm y như gặp thú dữ. Bị một đứa bạn không rep tin nhắn cũng nguy hiểm y như bị cả đàn bỏ rơi giữa rừng. Nên nó gào lên.

Hiểu chỗ này rồi thì mọi thứ nhẹ đi rất nhiều. Vì bạn không cần tiêu diệt nó nữa — bạn chỉ cần học cách kiểm tra xem có cháy thật không.

Nó không phải kẻ thù.
Nó là một nhân viên bảo vệ quá lo lắng
đang làm việc mười tám tiếng một ngày.

Một cách gọi tên khiến nó bớt đáng sợ

Nhiều bạn đặt cho giọng nói đó một cái tên — kiểu “ông Lo”, “con Sâu”, “bác bảo vệ”. Nghe hơi trẻ con, nhưng nó có tác dụng thật.

Vì lúc bạn nói “à, ông Lo lại nói rồi”, bạn vừa làm được một việc rất lớn: bạn tách bạn ra khỏi câu nói đó. Chúng không còn là một nữa.

CHẶNG 3

Ba kiểu nói sai hay gặp nhất

Nó không sáng tạo lắm đâu. Nó chỉ lặp đi lặp lại ba chiêu.

Khi bạn biết tên ba chiêu này, chuyện lạ sẽ xảy ra: đang nghe nó nói, bạn sẽ bật ra “ơ, cái này là chiêu số hai đây mà”. Và ngay giây đó, nó mất một nửa sức mạnh.

VƠ ĐŨA CẢ NẮM “lúc nào cũng...” “chả bao giờ...” “ai cũng...” ĐỌC Ý NGHĨ “chắc nó nghĩ mình ngu” — mà chưa hỏi bao giờ PHÓNG TO một câu nói hớ → “hỏng cả buổi” → “hỏng cả năm”
Ba cái tên này để bạn nhận ra nhanh. Nhận ra được là đã khác rồi.

Chiêu 1 — Vơ đũa cả nắm

Dấu hiệu nhận ra: mấy chữ “lúc nào cũng”, “chả bao giờ”, “ai cũng”, “chẳng ai”.

“Mình lúc nào cũng làm hỏng.” — Lúc nào? Cả ngày hôm nay bạn đã làm bao nhiêu việc: đánh răng, mặc quần áo, đi học đúng giờ, chép bài. Bạn làm hỏng một việc.

Một lần thành “lúc nào cũng”. Đó là phép nhân gian lận, và cái đầu bạn làm nó nhanh đến mức bạn không kịp thấy.

Chiêu 2 — Đọc ý nghĩ người khác

Dấu hiệu: “chắc nó nghĩ...”, “kiểu gì nó cũng thấy mình...”

Đứa bạn liếc bạn một cái rồi quay đi. Trong đầu bạn dịch ngay: “nó thấy mình kỳ.” Nhưng thật ra bạn không biết. Có thể nó đang đau bụng. Có thể nó vừa bị điểm kém. Có thể nó đang nghĩ về bữa trưa.

Chỗ buồn cười là: cả nó cũng đang lo bạn nghĩ gì về nó. Ai cũng đang bận lo về mình, chẳng ai rảnh để phân tích bạn nhiều như bạn tưởng.

Chiêu 3 — Phóng to chuyện nhỏ

Bạn đọc sai một chữ khi thuyết trình. Trong ba giây, cái đầu bạn phóng nó thành: bài thuyết trình hỏng → cả lớp nhớ mãi → bạn thành trò cười → không ai chơi với bạn nữa.

Nó bắt đầu từ một sự thật rất nhỏ và kéo dài ra thành một tương lai rất to. Cái nhỏ thì có thật. Cái to thì hoàn toàn do nó bịa.

NÓ NÓI “Mình lúc nào cũng dốt toán.”
“Cả lớp thấy mình ngố.”
“Hôm nay hỏng hết rồi.”
SỰ THẬT NHỎ HƠN NHIỀU “Bài hình này mình chưa hiểu.”
“Mình nói vấp một câu.”
“Có mười phút không vui.”

Để ý cột bên phải nhé: nó không phải là câu tích cực. Nó không nói bạn giỏi, không nói mọi thứ ổn. Nó chỉ đúng hơn. Đó mới là thứ chúng ta cần.

CHẶNG 4

Bằng chứng đâu?

Đây là công cụ chính của cả cuốn sách. Chỉ hai chữ thôi.

Ở toà án, không ai được kết tội người khác bằng cách chỉ tay và nói “tôi thấy nó có tội”. Phải có bằng chứng. Không có bằng chứng thì lời buộc tội bị bỏ, dù người nói có tự tin đến đâu.

Còn cái giọng trong đầu bạn thì đang làm gì? Nó buộc tội bạn chục lần một ngày, chẳng đưa bằng chứng nào, và bạn thì nhận tội ngay lập tức.

Nên chặng này bạn học một việc: bắt nó đưa bằng chứng ra.

Không phải cãi lại kiểu “không, mình giỏi mà” — cái đó nó không tin, bạn cũng không tin. Mà hỏi bằng giọng bình tĩnh của một quan toà: “bằng chứng đâu?”

Rồi bạn sẽ thấy một chuyện rất hay: phần lớn lời nó nói không có bằng chứng nào cả. Nó chỉ nói to, nói nhanh, nói chắc — và bạn tưởng đó là sự thật.

Toà án bằng chứng

Gõ một câu mà giọng nói trong đầu bạn hay nói. Rồi trả lời ba câu hỏi. Chữ chỉ nằm trên máy của bạn, không gửi đi đâu cả.

Điền vào rồi bấm Tuyên án. Toà sẽ đọc lại đúng những gì bạn vừa viết.

Nếu bạn vừa làm thật, có thể bạn để ý thấy điều này: ô số 1 thường ngắn hơn bạn tưởng, còn ô số 2 thì viết ra mới thấy có nhiều thứ hơn bạn nghĩ.

Và ô số 3 thì thường là ô làm bạn khựng lại một chút.

Mình để dành hẳn một chặng cho ô số 3, vì nó là chỗ quan trọng nhất.

CHẶNG 5

Nếu bạn thân nói câu đó với bạn thì sao?

Chặng này ngắn. Bạn cứ đọc chậm.

Tưởng tượng bạn thân của bạn bị điểm kém. Nó buồn, nó kể với bạn. Bạn sẽ nói gì?

Mình đoán bạn sẽ nói kiểu: “thôi, một bài thôi mà”, “mày làm mấy cái khác được mà”, “hôm nay mệt thì làm sao mà làm tốt được.”

Bây giờ đổi lại. Bạn bị điểm kém. Cái giọng trong đầu bạn nói gì?

KHI BẠN THÂN BỊ ĐIỂM KÉM “một bài thôi mà” “mày giỏi mấy cái khác” KHI CHÍNH BẠN BỊ ĐIỂM KÉM “mình dốt thật” “chả được cái gì nên hồn” cùng một chuyện — hai cách nói khác hẳn nhau
Bạn đang có hai bộ luật: một bộ tử tế dành cho người khác, một bộ rất nghiệt dành cho mình.

Bây giờ mình hỏi bạn một câu, và bạn trả lời thật lòng thôi, không cần nói với ai:

Nếu bạn thân nói với bạn
đúng những câu bạn tự nói với mình
— nó có còn là bạn thân không?

Phần lớn mọi người, đọc đến đây thì lặng đi một lúc.

Vì câu trả lời rõ ràng: không. Một đứa mà mỗi lần bạn sai lại nhảy vào nói “mày dốt thật, mày chả bao giờ làm được gì” — bạn sẽ tránh nó. Bạn sẽ không kể chuyện gì cho nó nghe nữa.

Vậy mà cái giọng đó nói với bạn như thế mỗi ngày, và bạn không những chịu đựng — bạn còn tin nó.

Mình không nói chuyện này để bạn thấy có lỗi. Bạn không cố ý. Chẳng ai dạy bạn cách nói chuyện với chính mình cả — người ta chỉ dạy cách nói chuyện với người khác.

Phép thử mang theo được

Lần sau, giữa lúc cái giọng đó đang nói, bạn thử hỏi đúng một câu:

“Câu này mình có dám nói với bạn thân không?”

Nếu không dám — thì đó không phải là sự thật, đó là sự nghiệt ngã. Hai thứ đó khác nhau, dù nghe giống nhau đến mấy.

CHẶNG 6

Đổi “mình là” thành “lúc này mình đang”

Một chữ thôi. Nhưng nó đổi một bản án thành một tình trạng tạm thời.

Nghe hai câu này, để ý cảm giác trong người bạn khác nhau thế nào:

“Mình đứa dốt toán.”

Lúc này mình đang chưa hiểu bài hình.”

Câu trên là một bản án. Nó nói về con người bạn, nó không có ngày hết hạn, và nó không chừa cho bạn cửa nào để đi.

Câu dưới là một tình trạng. Nó nói về lúc này, về một bài cụ thể. Và tình trạng thì thay đổi được — đó là điểm khác nhau quan trọng nhất.

MÌNH LÀ ĐỨA DỐT khắc lên đá — không gỡ ra được LÚC NÀY MÌNH ĐANG CHƯA HIỂU BÀI HÌNH mây thì bay qua — chiều nay có thể khác
Cùng một chuyện xảy ra. Chỉ khác cách bạn đặt câu — mà một bên thì đóng cửa, một bên thì để cửa mở.

Nếu bạn đã đọc “Bạn giỏi sẵn rồi” thì chỗ này quen: chữ “chưa”. “Mình chưa làm được” thay cho “mình không làm được”.

Chặng này là anh em ruột của chữ đó. Chữ “chưa” đặt một dấu mốc trong tương lai. Chữ “lúc này mình đang” đặt một dấu mốc trong hiện tại. Cả hai làm cùng một việc: không cho cái giọng đó biến một hôm xấu thành một con người xấu.

BẢN ÁN “Mình là đứa nhát.”
“Mình là đứa vô duyên.”
“Mình là đứa lười.”
TÌNH TRẠNG “Lúc này mình đang sợ.”
“Vừa nãy mình nói hơi hớ.”
“Tuần này mình đang ì.”

Bạn để ý cột phải không hề nói dối. Nó không bảo bạn dũng cảm, không bảo bạn chăm chỉ. Nó vẫn thừa nhận đủ chuyện xấu — nó chỉ từ chối biến chuyện đó thành danh tính của bạn.

Bạn không phải sửa cả thế giới quan. Bạn chỉ sửa ngữ pháp của câu nói trong đầu. Nghe nhỏ, nhưng làm vài tuần thì khác thật.

CHẶNG 7

Đừng đánh nhau với nó

Chỗ này hơi ngược với những gì bạn tưởng, nên mình giải thích kỹ.

Đọc đến đây, có thể bạn đang nghĩ: “à, vậy từ giờ nó nói gì mình cãi lại cái đó.”

Thử thì được, nhưng bạn sẽ sớm phát hiện ra một chuyện bực mình: càng cãi tay đôi, nó càng nói to.

Nó nói “mày dốt”. Bạn cãi “không, tao giỏi”. Nó bồi ngay “thế hôm qua thì sao? Thế bài kiểm tra tháng trước thì sao?” Và thế là bạn ngồi tranh luận với chính mình nửa tiếng, mệt lử, chẳng làm được gì.

Nó không thua trận cãi đó đâu. Nó ở trong đầu bạn, nó biết hết mọi lần bạn từng sai, nó có kho đạn vô tận.

Nhưng nó có một điểm yếu: nó cần bạn ngồi lại nghe.

Cách hiệu quả hơn: ghi nhận rồi làm tiếp

Thay vì cãi, bạn làm hai bước, gọn thôi:

  1. Ghi nhận, không tranh luận

    Trong đầu bạn nói: “ừ, đầu mình đang nói câu đó.” Chỉ vậy. Không đồng ý, không phản đối. Như kiểu nghe tiếng còi xe ngoài đường — bạn biết là có tiếng còi, bạn không chạy ra cãi nhau với cái xe.

  2. Rồi vẫn làm việc bạn định làm

    Vẫn giơ tay. Vẫn nộp bài. Vẫn bắt chuyện với đứa kia. Làm trong lúc nó vẫn đang nói — chứ không phải chờ nó im rồi mới làm, vì nó sẽ không im.

Đây là chỗ nhiều bạn hiểu nhầm: bạn tưởng phải hết sợ rồi mới giơ tay được. Không phải. Bạn giơ tay trong lúc vẫn còn sợ. Đó mới là cách nó thật sự diễn ra, với tất cả mọi người.

CÃI TAY ĐÔI hai bên kéo bằng sức nhau → đứng nguyên tại chỗ GHI NHẬN RỒI ĐI TIẾP nó vẫn nói, bạn vẫn giơ tay → bạn đi được
Kéo co chỉ kết thúc khi một bên buông dây. Và bên buông dây không phải là bên thua.
Bạn không cần thắng nó.
Bạn chỉ cần đi tiếp
trong lúc nó vẫn đang lải nhải.

Ba câu ngắn dùng được ngay

“Ừ, đầu mình đang nói câu đó.” — ghi nhận.

“Cảm ơn nhé, mình biết rồi.” — nghe hơi buồn cười, nhưng nói kiểu này với nó thì nó xẹp nhanh lắm.

“Để tí nữa lo, giờ mình làm cái này đã.” — hoãn lại, không cấm.

CHẶNG 8

Giọng nói đó học từ đâu?

Chặng này có thể làm bạn hơi lặng người. Mình viết nó cẩn thận.

Bạn thử làm một việc: nhớ lại đúng cái âm sắc của giọng nói trong đầu bạn lúc nó chê bạn. Không phải nội dung — mà cái giọng.

Nó nói kiểu gì? Nhanh hay chậm? Cáu hay chán? Có hay thở dài không?

Rất nhiều bạn, khi nghĩ kỹ, sẽ nhận ra một chuyện lạ: đó không phải giọng của chính mình.

“sao con chậm thế” — một người lớn, năm lớp 3 “mày ngố vãi” — một đứa cùng lớp, đùa thôi “có thế mà cũng không xong” — một hôm nào đó, ai đó cái loa trong đầu chỉ đang phát lại
Nó không nghĩ ra mấy câu đó. Nó nhớ mấy câu đó — từ những người đã đi khỏi đời bạn từ lâu.

Cái giọng đó thường là bản ghi âm. Nó nhại lại:

Chuyện buồn cười và cũng hơi đau là: người nói câu đó thường quên rồi. Họ nói lúc bực, lúc vội. Với họ đó là một câu bâng quơ.

Còn bạn thì giữ lại. Ghi vào. Và bây giờ bạn tự nói lại với mình, mỗi ngày, nhiều lần hơn cả người kia từng nói.

Nhận ra chuyện này là một bước rất lớn. Vì lúc đó bạn thấy được điều mà trước giờ bạn không thấy: câu đó không phải kết luận của bạn về bản thân — nó là lời của người khác, bạn chỉ đang cầm hộ.

Bạn đang cầm hộ một câu nói
mà người nói đã quên từ lâu rồi.
Bạn có quyền đặt nó xuống.

Đặt xuống không phải là chuyện làm được trong một tối đâu. Nhưng nó bắt đầu bằng đúng một câu hỏi, hỏi mỗi lần cái giọng đó lên tiếng:

“Câu này là mình nghĩ, hay là mình đang nhại lại của ai?”

Nhiều lần bạn sẽ nhớ ra mặt người đó. Và ngay giây bạn nhớ ra, câu nói mất đi phần lớn quyền lực — vì nó không còn là sự thật nữa, nó chỉ là ý kiến của một người, nói vào một buổi chiều, từ rất lâu.

CHẶNG 9

Khi nào thì cần nói với người lớn

Chặng này quan trọng nhất trong cả cuốn. Bạn đọc hết nhé, đừng lướt.

Mọi thứ mình viết ở tám chặng trước là cho cái giọng nói bình thường — cái giọng ai cũng có, nó phiền, nó nói sai, nhưng bạn vẫn sống, vẫn đi học, vẫn cười được.

Nhưng có lúc nó không còn ở mức đó nữa. Và lúc đó thì mấy công cụ trong sách này không đủ — không phải vì bạn làm sai, mà vì nó vượt quá tầm của một cuốn sách.

Đây là mấy dấu hiệu. Bạn đọc chậm và thành thật với mình:

Nếu có dấu hiệu nào trong đó — nhất là dấu hiệu cuối — thì mình nói thẳng với bạn:

Đây không còn là chuyện
bạn phải tự xử lý một mình.
Và không tự xử lý được thì cũng không sao cả.

Hôm nay, bạn nói với một người lớn. Không phải tuần sau, không phải khi nào tiện hơn.

Bố mẹ. Cô giáo bạn thấy dễ nói chuyện nhất. Ông bà, cô chú, anh chị họ. Bác sĩ. Ai cũng được, miễn là một người lớn bạn tin.

Mình biết chỗ khó là gì. Bạn sợ họ bảo “có gì đâu mà làm quá lên”. Bạn sợ họ lo lắng quá rồi làm to chuyện. Bạn sợ nói ra nghe kỳ cục, không biết mở lời thế nào.

Không biết bắt đầu thế nào thì dùng đúng câu này

“Bố/mẹ/cô ơi, dạo này trong đầu con hay có mấy suy nghĩ làm con thấy rất tệ về bản thân. Con muốn kể với ai đó.”

Nói xong là xong phần khó nhất. Bạn không cần giải thích gãy gọn, không cần kể đúng thứ tự, không cần biết mình bị làm sao. Người lớn tử tế sẽ đỡ phần còn lại.

Nếu ngại nói bằng miệng thì nhắn tin. Hoặc viết ra giấy rồi đưa. Cách nào cũng được — quan trọng là nói ra.

Và nếu người đầu tiên bạn nói không hiểu, hoặc gạt đi — thì đó không phải lỗi của bạn, cũng không phải bằng chứng rằng bạn sai. Đó chỉ là bạn chọn nhầm người. Nói với người thứ hai. Rồi người thứ ba nếu cần.

Mình muốn nói rõ một điều, vì cái giọng trong đầu bạn chắc chắn sẽ nói ngược lại:

Đi nói với người lớn không phải là yếu đuối. Không phải làm phiền. Không phải làm quá.

Bị gãy tay thì bạn đi bệnh viện, chẳng ai nghĩ bạn yếu đuối cả. Trong đầu đau thì cũng y như vậy — chỉ khác là cái đau này không ai nhìn thấy, nên bạn phải nói ra thì mới có người biết.

Nói ra là việc khó nhất và cũng dũng cảm nhất trong cả cuốn sách này. Mọi thứ khác chỉ là mẹo nhỏ so với nó.

Nếu ngay lúc này bạn đang thấy rất tệ

Đừng ngồi một mình với nó. Sang phòng có người. Gọi cho ai đó. Nhắn cho một người lớn bạn tin, kể cả lúc nửa đêm.

Cái giọng đó đang nói với bạn rằng chẳng ai quan tâm đâu. Nó đang nói sai, y như tất cả những lần khác trong cuốn sách này — chỉ là lần này nó nói sai một chuyện quá quan trọng để bạn tin nó.

CHẶNG 10

Sổ bắt quả tang

Chặng cuối. Từ đây bạn không đọc nữa, bạn ghi.

Có một chuyện khó chịu về cái giọng đó: đọc sách xong bạn thấy rõ ràng lắm, nhưng đến lúc nó nói thật thì bạn lại tin ngay, y như cũ.

Bình thường thôi. Nó nói với bạn nhiều năm rồi, còn cuốn sách này bạn mới đọc trong một buổi.

Nên thứ giúp được không phải là hiểu — mà là tập. Và cách tập đơn giản nhất là ghi lại mỗi lần bạn bắt quả tang nó nói sai.

Không cần bạn phải thắng nó. Chỉ cần bạn nhìn thấy nó, rồi ghi một dòng.

Sổ bắt quả tang

Mỗi dòng là một lần bạn bắt được nó nói sai. Ghi ngắn thôi. Chữ chỉ nằm trên máy của bạn, không gửi đi đâu.

    Sổ còn trống. Lần tới nó lên tiếng, bạn quay lại đây ghi một dòng.

    Ghi được chừng chục dòng rồi, bạn thử đọc lại cả sổ một lượt. Lúc đó sẽ có một chuyện xảy ra mà mình không tả trước được — bạn phải tự thấy.

    Đại khái là bạn sẽ nhận ra nó cứ nói đi nói lại đúng mấy câu. Không nhiều lắm đâu, thường chỉ ba bốn câu, đổi chỗ đổi chữ một tí.

    Và một cái giọng chỉ biết nói ba bốn câu, lặp mãi, thì nghe không còn giống một nhà tiên tri nữa. Nghe giống một cái máy hỏng hơn.

    Đó chính là lúc bạn thôi tin nó.