Em nghịch hộp bút của bạn, mách mẹ chuyện bạn quên dọn giường, rồi lại đòi đi theo đúng lúc bạn hẹn bạn bè — quen chưa?
Thử liệt kê xem: hôm nay em đã làm phiền bạn bao nhiêu lần rồi?
Bạn đang ngồi học, em chạy vào lục hộp bút, làm rơi cả cục tẩy bạn thích nhất. Bạn nhắc một câu, em mách ngay với mẹ là "anh/chị quát em". Cuối tuần bạn hẹn đi chơi với bạn thân, em đứng ở cửa, mặt buồn thiu, đòi đi theo.
Mỗi chuyện riêng lẻ đều nhỏ xíu. Nhưng cộng dồn lại trong một ngày, một tuần, một năm — nó có còn nhỏ xíu nữa không?
Nếu đúng là em phiền thật, thì câu hỏi tiếp theo mới khó: vì sao em cứ nhè đúng lúc mình bận nhất mà bám theo?
Có khi nào em không phải đang phá — mà đang cố theo kịp?
Thử nhớ lại: em có bắt chước cách bạn buộc dây giày không? Có lén mặc áo khoác cũ của bạn không? Có nhắc lại đúng câu bạn hay nói, đúng cái giọng bạn hay dùng không?
Với em, bạn không chỉ là "cái đứa hay quát em". Bạn là người đi trước — biết nhiều hơn, làm được nhiều hơn, được bố mẹ tin hơn một chút. Cái mà bạn thấy là "em bám theo", rất có thể trong đầu em lại là "con muốn giống anh/chị".
Em không chỉ đang làm phiền. Em đang ngưỡng mộ mình hơn mình tưởng — chỉ là cách em thể hiện điều đó (nghịch đồ, đòi theo, mách chuyện) lại đúng những kiểu hành vi khiến mình bực nhất.
Hai điều này không loại trừ nhau: em vừa phiền thật, vừa đang cố với tới mình theo cách một đứa nhỏ hơn biết làm.
Nhưng biết vậy rồi, có phải mọi cảm giác khó chịu của mình đều tự nhiên biến mất không? Còn một cảm giác khác, ít ai chịu nói ra — cảm giác ghen với chính em mình.
Có bao giờ bạn thấy mẹ dỗ em nhẹ nhàng hơn dỗ mình, mà trong bụng nhói lên một cái?
Em làm sai, được nhắc nhẹ. Mình làm sai điều tương tự hồi bằng tuổi em, hình như bị mắng to hơn. Em khóc, cả nhà dỗ dành. Mình buồn, nhiều khi tự nuốt vào trong vì nghĩ "mình lớn rồi, phải hiểu chuyện."
Cái cảm giác đó có tên: ghen tị. Nghe hơi xấu hổ khi ghen với chính em ruột của mình — nên phần lớn người ta chọn cách im lặng, giấu nó đi, rồi tự trách mình "sao lại nghĩ vậy được".
Ghen với em không phải là một lỗi. Nó là cảm xúc rất bình thường của gần như mọi đứa từng làm anh, làm chị — vì em thường nhỏ hơn, cần được để ý nhiều hơn, và đôi khi thật sự được nuông hơn ở vài chuyện.
Cái khiến cảm giác đó trở nên nặng nề không phải là ghen — mà là giữ nó im lặng quá lâu. Nói ra với đúng người, nó nhẹ đi. Giấu mãi, nó dồn lại.
Nói ra không có nghĩa là mách tội em, cũng không có nghĩa là đòi được nuông y hệt em. Chỉ đơn giản là một câu thật với bố mẹ, kiểu: "Con thấy hơi tủi khi mẹ dỗ em nhẹ hơn dỗ con." Câu đó có khó nói đến vậy không, hay chỉ là mình chưa từng thử?
Ngăn bàn không ai đụng vào, một góc phòng chỉ mình bạn được ngồi — nghe có quá đáng không?
Nhiều nhà nghĩ "anh chị em thì phải chia sẻ hết, đòi riêng tư là ích kỷ." Nhưng thử hỏi ngược lại: người lớn trong nhà có phòng riêng, có ví riêng, có điện thoại riêng không ai được tự ý mở ra không?
Có một góc riêng — dù chỉ là một ngăn kéo có khoá, một chiếc hộp em không được mở, hay đơn giản là quy định "gõ cửa trước khi vào" — không có nghĩa là bạn không thương em, không thương gia đình. Nó chỉ là chỗ để bạn có vài phút không phải chia sẻ với ai, trước khi quay lại vui vẻ với cả nhà.
Hai câu dưới không có đáp án đúng/sai — chỉ giúp bạn nhìn rõ hơn điều mình đang cảm thấy.
Người hay lục đồ, hay mách lẻo, hay đòi theo hôm nay — mười năm nữa sẽ là ai với bạn?
Rất nhiều người lớn, khi được hỏi ai hiểu mình nhất, lại nhắc tên chính anh/chị/em ruột — người từng giành đồ chơi, từng mách mẹ, từng bị mình quát vì bám theo. Không phải vì hồi nhỏ họ không cãi nhau. Mà vì họ đã đi qua đúng những chuyện bạn đang đi qua bây giờ.
Chọn đúng một chuyện khiến bạn hay bực với em, và nói thẳng với em bằng một câu ngắn, không quát: "Em làm vậy anh/chị thấy khó chịu, lần sau hỏi trước nhé." Không cần cả nhà họp mặt, chỉ cần một câu thật.
Nếu hôm nay bạn thử nói ra một điều mình vẫn giữ trong lòng — với em, hoặc với bố mẹ — điều gì sẽ khác đi trong nhà bạn?