Bạn vừa đọc xong một cuốn hay, gấp lại, thấy sướng — rồi hôm sau quên sạch. Có cách nào giữ được cái mẹo đó lại, để lúc cần là lôi ra dùng được không?
Có việc to đến mức bạn đứng nhìn nó mà tay chân không buồn nhấc lên.
Mẹ giao cho Kha một việc gọi là "việc của cả năm": dọn sạch cái kho chứa sách báo cũ, chất từ hồi Kha còn học lớp 3. Hộp giấy xếp gần tới trần, mùi giấy ẩm, và hạn chót là trước tối Chủ nhật.
Kha đứng ở cửa kho đúng một phút, rồi ngồi phịch xuống sàn, tay còn chưa buồn mở cái hộp đầu tiên. Trong đầu chỉ có đúng một câu, lặp đi lặp lại: bắt đầu từ đâu bây giờ?
"Đừng nhìn cả kho. Nhìn đúng mười lăm phút tiếp theo thôi."
Chị Thu — chị họ Kha, năm nay lớp 11 — ghé qua đúng lúc Kha đang ngồi bó gối. Chị không bảo Kha cố lên, cũng không bảo Kha để đó chị dọn giúp. Chị chỉ hỏi một câu: "Em nghĩ mười lăm phút thì dọn được bao nhiêu?"
Không hơn. Hết giờ là dừng, dù đang dọn dở.
Mười lăm phút này, cả cái kho coi như không tồn tại — chỉ có đúng góc đang đứng.
Không tự hỏi "còn bao nhiêu nữa". Chỉ nhìn lại đúng góc vừa xong thôi.
Kha làm bốn vòng như vậy, xen giữa là nghỉ, ăn quà vặt, nhắn tin cho bạn.
Vì đầu óc không sợ "một góc nhỏ trong mười lăm phút". Nó chỉ sợ chữ "cả kho". Chị Thu không làm cho việc nhỏ đi — chị chỉ làm cho cái Kha nhìn thấy nhỏ đi thôi.
Bốn vòng sau, Kha ngẩng lên. Kho sách trống trơn, sớm hơn cả hạn chót một ngày. Nhưng câu hỏi hay ho hơn cả chuyện dọn xong kho, lại nằm ở chỗ khác hẳn.
Nếu chỉ nhớ "dọn kho thì chia 15 phút", tối nay xong việc là quên luôn mất mẹo.
Tối đó Kha kể lại cho bạn thân nghe, đang kể ngon trớn thì tự dưng khựng lại giữa câu. Cái khựng đó chính là chỗ câu hỏi thật xuất hiện: chị Thu đâu có dạy mình cách dọn kho — chị dạy mình cái gì khác cơ mà?
Cái mẹo không nằm ở chữ "kho sách". Nó nằm ở chỗ: một việc to đến mức làm mình đóng băng, chỉ cần nhìn đúng phần tiếp theo — không phải toàn bộ — là làm được.
Chữ "kho sách" chỉ là cái vỏ của lần này. Cái ruột bên trong mới là thứ đáng giữ lại.
Vậy thì việc gì, trong đời bạn, tuần này, đang khiến bạn đóng băng y như Kha đứng trước cửa kho? Và cái mẹo mười lăm phút kia — bạn nghĩ nó còn dùng được vào việc đó không?
Một mẹo hay mà chỉ dùng được một lần thì chưa gọi là bài học — mới chỉ là mẹo vặt.
Mở file ra là hoa mắt, gấp máy lại ngay. Nhưng nếu mười lăm phút đầu tiên chỉ cần gõ đúng cái tên đề mục thôi — việc đó có còn đáng sợ không?
Nhìn cả cuốn thì nản. Nhưng chia theo ngày — mỗi tối một chương, không nghĩ đến chương thứ hai mươi — thì bạn đã đọc hết cuốn sách đó bao giờ chưa?
"Làm hoà" nghe xa vời và khó mở lời. Nhưng nhắn đúng một câu ngắn thôi — không cần giải quyết hết mọi chuyện trong một tin nhắn — thì bước đó có khó bằng cả trận cãi nhau không?
Trong ba chỗ vừa kể, chỗ nào giống đúng chuyện đang xảy ra với bạn lúc này nhất?
Không phải việc của Kha nữa. Lần này là việc thật, của chính bạn.
Không ai chấm điểm — máy chỉ soi giúp bạn xem đã "chia nhỏ" thật hay chưa.
Bước đầu tiên mình vừa viết — có thật sự làm được trong 15 phút không, hay vẫn còn to?
Nếu 15 phút đó trôi qua mà mình chưa xong, mình có cho phép mình dừng lại không, hay sẽ tự trách?
Tuần sau, khi gặp một việc to khác, mình có nhớ ra để dùng lại đúng mẹo này không?